5/5 - (1 bình chọn)

Tác giả: Phế Phu Nhất Chỉ. Biên tập: Angel Anette. …

CHƯƠNG 46

Sau khi rời khỏi nhà cũ, Sùng Thu lập tức bắt đầu sai người đi điều tra và giám sát mọi động thái của Sùng Uẩn Đình. Sự hiểu biết của anh về người chú út này thực sự quá ít ỏi. Những lời kể từ quá khứ được nghe từ miệng các bậc trưởng bối chỉ đại diện cho Sùng Uẩn Đình của ngày xưa, chứ không thể đại diện cho hiện tại. Thời gian trôi qua lâu như thế, là con người thì ai rồi cũng sẽ thay đổi. Sùng Uẩn Đình của bây giờ rốt cuộc là loại người gì thì chẳng một ai biết. Nhưng có một điều Sùng Thu có thể khẳng định, đó là ông ta tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề ngoài. Tin tức từ thám tử tư gửi về cũng đã chứng thực cho điều này. Thám tử đã tra được vào ngày hôm nọ, sau khi rời khỏi nhà cũ, Sùng Uẩn Đình không lập tức trở về nhà như mọi khi mà lại ghé vào một quán trà, ở lại trong đó suốt nửa tiếng đồng hồ rồi mới rời đi. Quỹ đạo cuộc sống thường nhật của Sùng Uẩn Đình vốn rất đơn giản, ngoại trừ nhà riêng và nhà cũ ra thì hầu như không đặt chân đến bất kỳ nơi nào khác. Nhiều năm qua, nguồn thu nhập chính của ông ta phần lớn đến từ một vài khoản đầu tư, chẳng cần ra khỏi cửa cũng có thể thu về lợi nhuận. Mạng lưới xã giao lại càng hạn hẹp, chưa từng thấy ông ta ra ngoài cùng bạn bè, Sùng Thu thậm chí còn không chắc ông ta có bạn hay không. Đương nhiên, những người khác của nhà họ Sùng lại càng chưa từng xuất hiện bên cạnh ông ta. Thám tử tư còn tra được, trước đó Sùng Uẩn Đình cũng từng ra vào quán trà kia dăm ba lần. Mỗi lần ông ta đều ở lại trong đó khoảng nửa tiếng, gọi một phần điểm tâm và trà nước dành cho hai người, nhưng đến cuối cùng người bước ra ngoài lại chỉ có một mình ông ta. Ông ta ở bên trong làm gì hay gặp gỡ ai, hiện tại vẫn chưa thể biết được. Sùng Thu tiếp tục bảo thám tử tư điều tra sâu hơn. Cùng lúc đó, Nam Hoài cũng không hề nhàn rỗi. Y đã lục lại thông tin lúc bản thân vừa mới tiếp nhận đơn ủy thác này. Mặc dù quy tắc trong nghề là “đọc xong phải xóa ngay”, nhưng y lại có thói quen tự lưu lại một bản sao cho riêng mình, vì thế Nam Hoài còn đặc biệt thiết kế hẳn một bộ mật mã mà chỉ có bản thân y mới giải mã được. Khi người trung gian chuyển giao nhiệm vụ cho y có nhắc đến yêu cầu của người ủy thác. Khác với những vụ giải quyết ân oán quen thuộc, khách hàng thường đưa ra mấy yêu cầu như phải gây đau khổ hay thực hiện kế hoạch báo thù đối với mục tiêu, nhưng trong vụ này thì đối phương lại không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào về cách thức, địa điểm hay phương pháp áp dụng. Thanh nhiệm vụ trống trơn, chỉ có trơ trọi một dòng chữ: Chỉ cần trừ khử mục tiêu, những thứ còn lại thế nào cũng được. Vô cùng súc tích và rõ ràng, thậm chí có thể nói là đơn giản đến mức thái quá, hơn nữa tiền thù lao lại cực kỳ hậu hĩnh. Nếu không bàn đến những chuyện khác, nhiệm vụ này nhìn từ bề ngoài có thể nói là khá nhẹ nhàng. Nhưng con người đôi khi chính là như vậy, thứ gì càng trông có vẻ đơn giản thì lại càng không dám tùy tiện nếm thử. Cái nghề này làm lâu rồi thì tâm tư lại càng dễ sinh nhiều nghi ngại. Biết sao bây giờ, cũng chỉ vì mưu sinh cả thôi, ai ai cũng hiểu đạo lý sinh nghề tử nghiệp. Đôi khi yêu cầu trông càng nhẹ nhàng thì mối nguy hiểm tiềm ẩn phía sau có thể lại càng nhiều, vì vậy chẳng có ai muốn dấng thân mạo hiểm cả. Thế là đùn đẩy qua lại, cuối cùng nhiệm vụ này được đẩy cho Nam Hoài – người vốn đã rửa tay gác kiếm từ lâu. Sùng Thu bắt được điểm mù trong đó: “Nếu anh đã rút lui rồi, làm sao họ có thể tìm được anh vậy?” Nam Hoài gác hai chân lên thành ghế sofa, gối đầu lên đùi Sùng Thu: “Lúc mới rời khỏi nơi đó, anh đã dùng một thân phận khác để nhận thêm vài đơn hàng, bọn họ hoàn toàn không biết đó là anh.” Sùng Thu luồn tay vào tóc y vuốt ve qua lại: “Chắc là anh vất vả lắm đúng không?” “Cũng bình thường, mấy đơn ủy thác đó chỉ để tạm xoay sở lúc đầu thôi, sau đó anh còn thử qua một vài công việc khác nữa.” Nam Hoài chỉ kể gói gọn những gì mà mình từng trải trong mấy năm đó bằng một câu nói nhẹ hẫng, nhưng Sùng Thu lại rất muốn biết tình hình cụ thể: “Ví dụ như?” Nam Hoài: “Em muốn biết lắm à?” Sùng Thu: “Ừm, rất muốn.” “Được thôi.” Nam Hoài vừa nhớ lại vừa giơ tay trái lên đếm ngón tay: “Ví dụ như hát dạo ở quán bar, làm nhân viên pha chế cà phê, làm bartender, làm hướng dẫn viên du lịch, còn có thêm vài công việc bán hàng nữa.” Mỗi lần nói ra một nghề thì y lại dựng một ngón tay lên, cuối cùng năm ngón tay xòe ra, cử động như đang gảy phím dương cầm: “Cho nên lúc đầu anh không hẳn là lừa em đâu nhé, anh đã từng làm mấy việc ấy thật mà, chỉ là chi tiết cụ thể thì không giống lắm thôi.” Sùng Thu đã được nghe y hát, giọng hát của Nam Hoài rất êm tai, nhưng không ngờ y cũng có thời gian đến quán bar làm ca sĩ. Trải qua nhiều lĩnh vực như vậy, nghề nào cũng có mặt y, hèn chi thứ gì y cũng đều có phần hiểu biết cả. Khi đó Nam Hoài mới bao nhiêu tuổi? 19 hay là 20? Sùng Thu nhắm mắt lại, không nỡ nhưng lại không thể không nghĩ sâu xa hơn. Ngón tay anh khẽ cuộn lại, cúi người hôn lên má người thương một cái: “Anh vất vả rồi.” Nam Hoài bật cười: “Thật ra cũng thú vị mà.” Sùng Thu: “Ừm.” Nam Hoài: “Em không tin sao?” Sùng Thu bảo: “Không có.” Nam Hoài nói: “Trước khi nhận đơn ủy thác này thì anh đang làm hướng dẫn viên du lịch bán thời gian cho một công ty lữ hành, còn tự học tiếng Pháp nữa. Trong một lần dẫn đoàn, chuyến đi lần đó có rất nhiều người đều là lần đầu tiên đi du lịch Pháp, suốt dọc đường ai nấy đều mong chờ xem mình có gặp được nhân duyên lãng mạn gì ở đất nước này không.” Y khựng lại một chút rồi nhàn nhạt nói tiếp: “Thế mà vừa mới hạ cánh được nửa ngày, hành lý liền bị bay màu sạch sẽ.” Sùng Thu: “Bị trộm sao?” Nam Hoài: “Bingo.” Sùng Thu bật cười: “Xét theo góc độ nào đó thì đây cũng xem như một loại nhân duyện.” “Hành trình tổng cộng có bảy ngày, vậy mà hết hai ngày rưỡi dùng để tìm hành lý, cuối cùng cảnh sát còn bảo là đành chịu thôi, cuộc sống mà.” Nam Hoài dùng tiếng Pháp nói ra câu này, sau đó đổi giọng: “Sau đó anh về nước định nghỉ ngơi một thời gian, không ngờ lại có ủy thác tìm đến tận cửa.” “Rồi sao nữa?” Rồi sao nữa? Sau đó đương nhiên là dựa vào thông tin mà người ủy thác cung cấp để thu thập tài liệu, lập ra phương án, cuối cùng là tiến hành hành động. Mặc dù với tư cách là chính chủ – đối tượng bị nhắm đến trong kế hoạch lần này, Sùng Thu nghe xong cũng không khỏi cảm thán: “Quy trình đúng là nghiêm ngặt quá.” Nam Hoài khoanh hai tay trước ngực: “Dù sao tụi anh cũng là đội ngũ chuyên nghiệp mà.” Y tiếp tục nhớ lại: “Ông ta đã đưa cho anh một tập tài liệu vô cùng chi tiết.” Sùng Thu: “Về em sao?” “Ừm.” Nam Hoài làm động tác như đang lật sách: “Trang đầu tiên có ảnh chụp và đủ loại thông tin của em, bao gồm cả sở thích, thói quen thường ngày. Lúc nhìn thấy cái tên, anh đã cảm thấy có hơi quen quen, đến khi nhìn thấy ảnh chụp của em là anh nhận ra ngay lập tức.” Giọng nói của Sùng Thu chợt lộ ra một tia căng thẳng: “Lúc đó anh có cảm giác gì?” “Khi nhận ra em ấy hả?” “Ừm.” Nam Hoài ngậm miếng hoa quả sấy mà Sùng Thu đưa đến bên miệng: “Để anh nghĩ xem.” Vài giây sau, y nuốt thức ăn trong miệng xuống, đôi mắt híp lại vì cười: “Suy nghĩ đầu tiên của anh là – quả nhiên vẫn gặp lại em. Không hề bất ngờ tí nào luôn á!” Sùng Thu cũng cười khẽ: “Còn suy nghĩ thứ hai thì sao?” Nam Hoài hé môi cười: “Để anh xem lại tiền thù lao là bao nhiêu, quyết định xem có nên tiếp tục thực hiện lời hứa hay không.” Sùng Thu hỏi: “Là bao nhiêu?” Nam Hoài dùng tay ra hiệu một con số: “Thân giá của em cũng cao lắm chứ chẳng vừa đâu.” “Đây có được tính là một lời khen không?” Sùng Thu nói. Nam Hoài: “Đương nhiên là tính rồi.” Sùng Thu: “Vậy thì cảm ơn anh nha?” Nam Hoài đáp tỉnh bơ: “Không có chi!” Sùng Thu dùng đầu ngón tay vuốt qua vòm xương mày cao vút của Nam Hoài, lực đạo rất nhẹ, giống như đang nâng niu sờ nắn một bức tranh: “Tiền thù lao mà ông ta đặt ra cho anh xem như đổ sông đổ biển rồi. Nhưng em có thể cho anh, gấp đôi, hoặc gấp ba, xem như phần thưởng cho việc anh chịu giữ lời hứa.” Nam Hoài hừ cười: “Em muốn mua chuộc anh đó hả?” Sùng Thu vô cùng thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy. Thế còn anh, anh có sẵn lòng tiếp nhận sự mua chuộc của em không?” Nam Hoài bảo: “Thế thì phải xem thành ý của em như thế nào đã.” Sùng Thu cầm tay y đặt lên ngực mình: “Đều ở chỗ này.” Nam Hoài nghiêng tai ra vẻ lắng nghe, một hồi lâu sau mới nói: “Ồ, anh nghe thấy thành ý của em rồi.” “Vậy anh có bằng lòng chấp nhận không?” Nam Hoài khẽ nghển cằm: “Duyệt!” Sùng Thu cúi người hôn lên trán y một cái: “Cảm ơn anh.” “Cho nên những chuyện xảy ra sau đó đều nằm trong kế hoạch của anh đúng không?” Sùng Thu hỏi. “Nếu em đang muốn nói đến chuyện từ lúc chúng ta gặp mặt nhau,” Nam Hoài nói, “thì có lẽ là vậy đó.” Sùng Thu gặng hỏi thêm: “Cả cái người gọi là bạn trai cũ kia cũng vậy à?” Nam Hoài lệch đầu một cái: “Anh ta là diễn viên quần chúng do anh thuê, trả lương theo giờ á, em thấy diễn xuất thế nào?” Nghe thấy lời này, Sùng Thu cuối cùng cũng trút được tảng đá lớn trong lòng, thở ra nhẹ nhõm: “Diễn tốt lắm, nhập vai xuất thần. Suýt chút nữa thì em cũng bị lừa luôn.” Nam Hoài từ dưới nhìn ngược lên anh: “Chỉ là suýt chút nữa thôi sao?” “Được rồi…” Sùng Thu thú nhận, “Lúc đầu em quả thực đã sập bẫy.” Nam Hoài liền bật cười thành tiếng, giơ hai ngón tay lên, ý bảo là “anh gài được em rồi nhé!”. Hoàng hôn buông xuống, phòng khách không bật đèn. Trước khi nói chuyện, Nam Hoài có bật một bộ phim điện ảnh, lúc này phim đã đi đến hồi kết. Sắc màu thiên về tông ấm, tiếng nhạc êm dịu vang lên. Cùng lúc đó, mặt trời bên ngoài cửa sổ ửng sáng như dát vàng, xuyên qua cửa sổ sát đất chiếu vào phòng, khiến không gian tràn đầy ánh hoàng hôn rực rỡ. Nam Hoài vẫn đang lải nhải nói gì đó, nhưng Sùng Thu đã chẳng còn tâm trí để nghe nữa. Anh cụp mắt nhìn Nam Hoài, một vài tia sáng vàng vụn vỡ rơi trên hàng mi của đối phương. Đôi mắt màu hổ phách ấy nhẹ nhàng khép lại rồi mở ra, nốt ruồi nhỏ bên cánh mũi cũng khẽ lay động theo nhịp thở. Anh thấy mắt của Nam Hoài cong lên, giống như đang nhớ lại chuyện gì vui vẻ lắm. Anh tập trung tinh thần lắng nghe, thì ra Nam Hoài đang kể về một câu chuyện khác. “A Hoài.” Sùng Thu vô thức gọi tên người, không tự chủ được mà cúi xuống hôn lên nốt ruồi nhỏ bên cánh mũi y. Giọng Nam Hoài khựng lại một chút: “Ơi?” Nụ hôn của Sùng Thu tiếp tục dời xuống dưới, nhẹ nhàng rơi trên chóp mũi, gò má, và cuối cùng là đôi môi của y. Nam Hoài dùng một ngón tay đè trán anh lại: “Sùng tổng, sao thế?” Y dùng lực không lớn, Sùng Thu dễ dàng gạt tay y ra. Anh dừng lại ở khoảng cách chỉ còn cách môi Nam Hoài chưa đầy một centimet, giọng nói không hiểu sao trở nên trầm đục và khàn khàn, bảo: “Muốn hôn anh.” Nam Hoài hơi ngẩng đầu lên, chóp mũi cọ qua mũi Sùng Thu, vừa vặn chệch khỏi bờ môi kia: “Không phải em đã hôn rồi sao?” Sùng Thu lắc đầu: “Không đủ.” Nam Hoài giơ tay vòng ra sau ôm cổ anh, ngón tay thỉnh thoảng lại gẩy nhẹ vào đuôi tóc của Sùng Thu: “Em tham lam quá đi.” Khóe môi Sùng Thu khẽ nhếch, không bào chữa câu nào. Ngay khi đoạn nhạc cuối phim kết thúc âm điệu cuối cùng, Sùng Thu được toại nguyện ngậm lấy đôi môi Nam Hoài. Sùng Thu không biết người khác yêu nhau ra sao, nhưng có lẽ bản thân anh có hơi cuồng nhiệt quá mức đối với việc tiếp xúc thân mật. Ngay cả những lúc không làm gì thì anh cũng muốn dính lấy Nam Hoài, bất kỳ một sự đụng chạm nhẹ nào cũng khiến anh cảm thấy vui vẻ, nếu như có thể được ôm và được hôn thì lại càng tuyệt vời hơn. Sự khát khao của anh đối với Nam Hoài đã vượt qua tất cả mọi thứ, loại cảm giác này sẽ khiến người ta cảm thấy rất nguy hiểm, nhưng cũng đồng thời gây nghiện chết người. Sùng Thu nâng Nam Hoài lên rồi ôm chặt lấy, để y ngồi lên đùi mình, vừa hôn vừa vuốt ve tấm lưng của người trong lòng. Lòng bàn tay nóng rực của anh dán vào hõm eo của Nam Hoài, đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn. Nam Hoài bật cười giữa những phút tạm dừng của nụ hôn, bắt lấy bàn tay đang tác oai tác quái của người nọ: “Ngứa.” Như để trừng phạt, Nam Hoài cắn nhẹ vào môi dưới của Sùng Thu một cái. Sùng Thu chẳng bận tâm, một tay bị tóm không thể cử động thì anh đổi sang tay khác. Từ sau eo mò ra phía trước, linh hoạt luồn vào vạt áo sơ mi, khẽ cào cào vào cơ bụng của Nam Hoài. “Này—” Nam Hoài bấu vào cổ anh, đẩy người ngả vào lưng ghế sofa rồi giở tuyệt chiêu gậy ông đập lưng ông, mấy ngón tay gãi gãi vào yết hầu Sùng Thu: “Sao em cứ thích sờ mó lung tung thế?” Sùng Thu vẫn không dừng tay, anh cảm nhận cơ thể của Nam Hoài chợt căng cứng lại. Anh nói: “Em sờ bạn trai của mình còn cần phải nộp đơn xin phép sao?” Nam Hoài chậm rãi thở ra một hơi, chóp mũi cọ cọ vào mũi anh, giọng nói trở nên trầm thấp và khàn đặc: “Em làm thế này là gian lận.” Sùng Thu nhìn chằm chằm vào gương mặt bạn trai không chớp mặt, ngón tay thả lỏng rồi lại từng chút một siết chặt hơn. Tay kia của Nam Hoài vô thức buông lỏng để rồi bị anh nắm ngược lại, thuận thế kéo người ôm vào lòng chặt hơn. Giọng nói của anh cũng trở nên rất trầm: “Vậy anh có muốn bắt em lại không?” Nam Hoài cụng trán vào trán anh, bật cười nói: “Phải xem biểu hiện của em trước đã!” Sùng Thu siết chặt vòng tay, cười đáp lại: “Ừm.” Anh đang định tiếp tục tiến thêm một bước, bất ngờ một hồi chuông điện thoại vang lên, phá vỡ bầu không khí ám muội trong căn phòng. Tốc độ tỉnh táo của Nam Hoài lúc nào cũng rất nhanh, đẩy vai đối phương một cái: “Điện thoại của em kìa.” Sùng Thu không thèm nhìn, trực tiếp bấm cúp máy: “Kệ đi.” Sau đó liền muốn tiếp tục hôn xuống. Tuy nhiên hồi chuông kia lại kiên trì vang lên lần nữa. Sùng Thu toan lập lại chiêu cũ thì Nam Hoài liền giữ tay anh lại: “Biết đâu có việc gấp gì thì sao.” Y đưa điện thoại đến trước mặt Sùng Thu: “Nghe máy đi.” Sùng Thu bất lực thở hắt ra, như quả bóng bị xì hơi mà gục đầu lên vai Nam Hoài, nghe thấy tiếng Nam Hoài đang khẽ cười tíu tít. Anh vẫn không nhìn tên người gọi, trượt màn hình kết nối cuộc gọi, giọng nói mang theo một tia không kiên nhẫn: “Alo, ai vậy?”

Khám phá thêm từ ꒰ঌAngel Anette໒꒱

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

By anette

Gửi phản hồi

error: Content is protected !!