5/5 - (1 bình chọn)

Tác giả: Tuyệt Tình Tiểu Miêu Mễ. Biên tập: Angel Anette. …

CHƯƠNG 66

Theo như lời sắc quỷ này nói, hắn đến từ Thiên Hi quốc — một vương triều mà Thẩm Hoài Thần chưa từng nghe qua, không tồn tại trong dòng chảy lịch sử mà chỉ là hư cấu. Cơ duyên giúp y nhớ lại quá khứ vẫn bắt nguồn từ một giấc mơ. Trong một góc đình viện, dưới gốc cây mai già, hai bóng người một đen một trắng đang dựa sát vào nhau. Giọng nói của nam nhân bạch y vô cùng suy nhược, lời nói chậm rãi, từ tốn mang đầy ý vị trấn an: “Như vậy cũng tốt, ta không muốn nhìn thấy bản thân lúc về già tóc bạc da mồi, mặt đầy nếp nhăn.” “Càng không muốn để ngươi nhìn thấy.” Nam nhân hắc y lập tức phản bác: “Sẽ không đâu.” Nam nhân bạch y lại nói: “Ta đã từng đọc được một câu chuyện trong thoại bản, Lý phu nhân lâm bệnh nặng, lúc hoàng đế đích thân đến thăm, nàng đã dùng chăn trùm lên đầu rồi bảo: ‘Thiếp thân bị bệnh đã lâu, nhan sắc phai tàn, không thể diện kiến Bệ hạ’.” “Ta đã bệnh lâu như vậy, hình dung tiều tụy, sớm đã chẳng còn được như xưa nữa rồi.” “Kẻ lấy nhan sắc thờ người, sắc suy thì tình nhạt, tình nhạt thì ân tuyệt. Nhưng hai chúng ta tâm ý tương thông, trẫm không phải Vũ Đế, Đàn Lang lại càng không phải Lý phu nhân.” Nam nhân hắc y nghẹn ngào nói, “Dù Đàn Lang có biến thành dáng vẻ nào đi chăng nữa, trẫm vẫn mãi khắc ghi lần đầu tiên gặp gỡ của chúng ta, lúc đó em bước vào gian phòng đầy khách khứa, mỉm cười nhìn về phía trẫm. Trẫm vẫn nhớ rõ khi hai ta cùng đi quỷ thị, ánh sáng trong mắt em còn rực rỡ hơn bất kỳ món trân bảo nào trên thế gian này…” “Xin lỗi…” Giọng nói của nam nhân bạch y cứ thế nhỏ dần, tựa như đóa hoa kiều diễm nhất trong vườn ngự uyển, sau khi nở rộ liền nhanh chóng có dấu hiệu lụi tàn. Nam nhân bạch y ngoẹo đầu sang một bên, gương mặt tái nhợt và gầy gò ấy cứ thế mà đột nhiên đập vào mắt Thẩm Hoài Thần. Đó chính là Thẩm Hoài Thần của rất nhiều năm sau. Thân phận của người còn lại tự nhiên không cần nói cũng biết, chính là Dung Tuyên của rất nhiều năm sau đó. Hắn đặt tay lên sau ót, chầm chậm ấn mặt ‘Thẩm Hoài Thần’ vào sát lồng ngực mình, tựa như không cho phép y rời đi. Bờ vai và sống lưng vẫn luôn thẳng tắp của Dung Tuyên chợt khom xuống, nhè nhẹ run lên. Thẩm Hoài Thần không nhịn được mà nghĩ, ở một nơi không ai nhìn thấy kia, nam chủ cũng đang rơi lệ sao? Thế nhưng ngay giây sau, cậu liền có được đáp án. Thẩm Hoài Thần sờ sờ lên cổ mình, cậu có thể cảm nhận được những giọt nước mắt ấm nóng từng giọt từng giọt rơi trên da thịt, nóng đến mức khiến cậu cũng xúc động muốn khóc theo. … Thẩm Hoài Thần giật mình tỉnh giấc giữa hai hàng nước mắt. Những hình ảnh của kiếp trước và kiếp này đan xen hỗn loạn trong đầu khiến huyệt thái dương của cậu đau như búa bổ, giống như có hàng ngàn mũi kim đâm vào đại não. Nam quỷ đang nằm nghỉ trên ghế sofa phát hiện ra dáng vẻ bất ổn của cậu liền tiến lại gần, vô cùng điêu luyện giúp cậu mát xa bấm huyệt: “Đàn Lang, em đỡ hơn chút nào chưa?” “Ưm, Dung Tuyên…” Đầu ngón tay lạnh lẽo của hắn dường như có công hiệu giảm đau, Thẩm Hoài Thần dịu lại đôi chút, tâm tư bắt đầu hoạt bát trở lại, “‘Đàn Lang’ là ai thế? Anh gọi tôi bằng tên của người khác, có phải đang xem tôi là thế thân của người ta không?” Thẩm Hoài Thần tự nhận bản thân đã diễn sâu đến mức không một kẽ hở, ai ngờ vừa bắt gặp đôi mắt màu trà cười như không cười của Dung Tuyên, trong lòng khó tránh khỏi chột dạ một xíu. Dung Tuyên hỏi: “Thế thân là gì?” “Thế thân có nghĩa là, anh nhìn tôi nhưng trong lòng lại nghĩ về một người khác có diện mạo giống tôi… Ưm…” Thẩm Hoài Thần không có cơ hội nói hết nửa câu sau, Dung Tuyên đã cúi đầu dán bờ môi mềm lạnh lên môi cậu, dùng nụ hôn để ngăn chặn, nuốt hết những lời lẽ giải thích kia. Một màn này trông cứ quen quen làm sao ấy. Nghe nói con người khi sắp lâm chung, giác quan cuối cùng biến mất chính là thính giác. Thẩm Hoài Thần sực nhớ lại ngày đó tại Hạnh Viên, Dung Tuyên đã ghé vào tai mình hỏi: “Trẫm nên đi đâu để tìm em đây?”. Nghĩ vậy, cõi lòng cậu liền mềm đi quá nửa, tâm trí diễn tuồng cũng biến mất tăm. Dung Tuyên tự nhiên sẽ không bỏ sót sự thay đổi trong thần sắc của người trong lòng, hắn thử hỏi: “Em đã nhớ lại rồi sao?” Thẩm Hoài Thần hừ hừ hai tiếng, lảng sang chuyện khác: “Bây giờ anh là người hay ma, sao có thể tìm được đến tận đây thế?” Dung Tuyên cầm tay y lên, đưa lên môi hôn nhẹ một cái: “Là nhờ chiếc nhẫn.” Tuổi thọ quá dài đôi khi cũng là một loại gánh nặng. Đời trước Thẩm Hoài Thần mắc bệnh tim, định sẵn là phải ra đi trước Dung Tuyên, bỏ lại hắn một mình trải qua nửa đời sau cô quạnh. Sau khi giao lại giang sơn cho người kế vị đã chọn sẵn, Dung Tuyên gần như không thể chờ được nữa liền tìm tới tử vong. Hắn không biết bản thân có thể đoàn tụ với Thẩm Hoài Thần hay không, nhưng so với cái chết, nỗi thống khổ khi âm dương cách biệt mới là thứ quá đỗi dày vò. Sau đó hắn nhìn thấy một vệt bạch quang, đi theo luồng sáng ấy rất lâu rất lâu. Mắt không nhìn thấy, tai cũng không nghe được, cho đến khi khôi phục lại năm giác quan, Dung Tuyên đã gặp được một Thẩm Hoài Thần hoạt bát và khỏe mạnh của đời này. “Ngươi thật là ngốc quá đi…” Thẩm Hoài Thần dùng hai tay nâng mặt hắn, hai làn môi vừa chuẩn bị dán vào nhau thì cửa phòng lại một lần nữa bị gõ vang: “Giai Giai ơi —” Thẩm Hoài Thần vội ngửa người, đẩy nam nhân suýt thì đè lên người mình ra, nhỏ giọng thúc giục: “Mẹ em đến rồi, anh mau trốn đi.” Thẩm Hoài Thần xốc chăn lên, cảm thấy tình cảnh này sao mà quen quá, cậu khựng lại một chút rồi nói thêm: “Anh cứ ẩn thân như lúc trước đi, đừng để ai nhìn thấy.” Dung Tuyên mím môi định giải thích, nhưng thấy tay nắm cửa đã bị gạt xuống, hắn đành phải nghiêng người lủi thẳng vào phòng vệ sinh. Thẩm phu nhân bưng canh an thần bước vào phòng, thấy vệt nước mắt trên mặt con trai liền nán lại hỏi han cậu. Thẩm Hoài Thần chỉ nói mình gặp ác mộng, hai mẹ con thủ thỉ nói chuyện một lúc lâu, sau khi chúc nhau ngủ ngon thì Thẩm phu nhân mới cầm chiếc bát không rời khỏi phòng. Thẩm Hoài Thần cố ý đợi thêm một lát rồi mới nhỏ giọng gọi: “Dung Tuyên ơi, mẹ em đi rồi —” Y vẫn chưa được tận mắt chứng kiến cảnh tượng quỷ hiện hình bao giờ, liệu có giống như trên phim truyền hình hay chiếu, thân hình từ hư không sẽ từ từ ngưng tụ lại thành người không nhỉ? Đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì Dung Tuyên đã vặn nắm cửa bước ra từ phòng vệ sinh, trông còn ra dáng con người hơn cả người thường, không có tí hiệu ứng kịch tính nào của phim tâm linh cả. Thẩm Hoài Thần bĩu môi một cái, Dung Tuyên liền biết ngay cậu đang nghĩ gì. Hắn cũng không vội giải thích mà chỉ chầm chậm nắm tay cậu. Nhiệt độ cơ thể luôn lạnh toát chẳng biết từ khi nào đã thay đổi, ấm áp giống hệt như người thường. Thẩm Hoài Thần kinh ngạc ngước lên: “Anh…” Dung Tuyên nói: “Nếu em có thể nhớ lại chuyện trước kia, anh sẽ lập tức biến thành người; bằng không, chắc là anh chỉ có thể làm quỷ cả đời bám theo em thôi.” Trong lúc trò chuyện, hai người càng lúc càng xích lại gần nhau, mắt thấy lại sắp sửa châm ngòi cho một nụ hôn nồng cháy, Thẩm Hoài Thần kịp thời vươn ngón tay đè lên môi hắn, lo lắng hỏi: “Vậy chẳng phải bây giờ anh là người vô gia cư, không có hộ khẩu sao?!” Vừa hỏi ra câu này, bao nhiêu tâm tư kiều diễm của Thẩm Hoài Thần liền bay sạch hết, trong đầu chỉ toàn là việc phải giải quyết vấn đề thân phận cho Dung Tuyên thế nào. Dung Tuyên bật cười, trấn an cậu: “Không cần lo lắng, đợi hai ngày nữa là anh có thể lấy được căn cước công dân rồi.” Thẩm Hoài Thần hơi trợn mắt, không thể tin mà hỏi: “Sao anh làm được vậy?” Dung Tuyên đáp: “Có tiền mua tiên cũng được mà.” Tuy Thiên Hi quốc chỉ là một vương triều hư cấu nhưng ngọc bội trên người hắn là đồ cổ thật, bảo thạch cũng là bảo thạch thật, đều có giá trị liên thành. Có điều trong quan niệm của Dung Tuyên, việc đem bán vật tùy thân cũng chẳng phải là chuyện vẻ vang gì, không cần thiết phải kể chi tiết với cậu. Ngoại trừ chuyện đó ra thì vẫn còn vấn đề công việc. Dung Tuyên có thể nhìn ra được Thẩm Hoài Thần ở đời này có gia cảnh vô cùng khá giả, là một tiểu thiếu gia ngậm thìa vàng, được gia đình cưng như trứng mỏng. Nếu hắn không thể gầy dựng được một sự nghiệp đàng hoàng, e rằng vợ chồng Thẩm thị sẽ không đồng ý gả Thẩm Hoài Thần cho hắn. Nhưng sự nghiệp cũng giống như ngôi vị hoàng đế vậy, không phải hôm nay muốn là ngày mai có được ngay, cần phải lên kế hoạch một cách cẩn trọng. Dung Tuyên âm thầm thở dài, đặt một nụ hôn lên bờ mi đang chớp chớp của Thẩm Hoài Thần: “Đàn Lang, em đợi anh thêm một thời gian nữa được không?” Thẩm Hoài Thần nhìn hắn, nửa hiểu nửa không mà gật đầu: “Được, nhưng anh đừng bắt em chờ lâu quá nhé.” “Sẽ không.” Vào lúc này, không ai trong hai người có thể ngờ được rằng thời thế nay đã khác xưa, ở thời đại mà công nghệ thông tin bùng nổ một cách chóng mặt này, chuyện tình yêu lén lút của hai người đã bất ngờ bị bại lộ vào một ngày không thể lường trước được. Vốn dĩ Thẩm Hoài Thần còn tính ôm tâm lý giãy giụa một chút, thế nhưng khi đối diện với ánh mắt nhìn thấu hồng trần của Thẩm phu nhân, cậu không thể nói được lời biện bạch nào. May mắn Dung Tuyên đã có sự chuẩn bị từ trước, hắn bình thản lấy ra căn cước công dân, sổ đỏ và các loại bằng cấp chứng nhận từ cặp tài liệu. Sau màn tự giới thiệu bản thân, hắn mở lời: “Thưa chú, thưa dì, cháu biết số tài sản hiện tại của mình đối với Thẩm thị mà nói chẳng qua chỉ là chín trâu mất một sợi lông, nhưng trong tương lai kế hoạch của cháu là…” Thẩm Hoài Thần ở một bên gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: Đúng thế đúng thế, Dung Tuyên thực sự rất là nỗ lực luôn đó ạ. Thẩm phu nhân lườm cậu một cái rồi nói: “Nửa cuối năm nay Giai Giai nhà chúng tôi phải ra nước ngoài du học rồi.” Dung Tuyên không cần nghĩ ngợi mà nói ngay: “Cháu sẽ đi cùng em ấy, vừa học vừa làm.” Thẩm phu nhân khẽ nhíu mày, dường như đang cân nhắc mức độ tin cậy trong lời nói của hắn. Thẩm Hoài Thần huých huých vào tay Dung Tuyên, nháy mắt ra hiệu: Ra nước ngoài thì phải biết nói tiếng Anh đó. Khôn ngoan đến mấy cũng có chỗ sơ hở, sao cậu lại quên mất chuyện quan trọng này được chứ! Bắt một hoàng đế cổ đại đi học ngoại ngữ, nghe thôi là cũng thấy ảo rồi! Thế nhưng Dung Tuyên lại trao cho cậu một ánh mắt đầy trấn an: Không sao, anh cố gắng học là được mà.

– TOÀN VĂN HOÀN –


Khám phá thêm từ ꒰ঌAngel Anette໒꒱

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

By anette

Gửi phản hồi

error: Content is protected !!