5/5 - (1 bình chọn)

Tác giả: Tuyệt Tình Tiểu Miêu Mễ. Biên tập: Angel Anette. …

CHƯƠNG 65

“Bác Trương ơi, trong nhà mình còn thuốc bôi giảm sưng không ạ?” Thẩm Hoài Thần xỏ dép lê lạch cạch đi xuống lầu, tìm loanh quanh một hồi vẫn không thấy hộp y tế đâu. Bác quản gia đặt bình tưới cây nhỏ xuống, rất nhanh đã tìm được thứ cậu cần trong hộc tủ. Thẩm Hoài Thần nhận lấy tuýp thuốc, đứng trước chiếc gương lớn kéo rộng cổ áo ra. Trên làn da trắng ngần lúc này có mấy vết đỏ lốm đốm, nhìn chẳng khác nào vết cắn của côn trùng, khiến bác quản gia xót đứt ruột, lập tức gọi mấy người làm lên lầu kiểm tra phòng ốc. “Trong phòng sao lại có sâu bọ được nhỉ?” Bác quản gia nghĩ mãi không ra. Biệt thự từ trong ra ngoài đều được trang bị hệ thống đuổi côn trùng tân tiến nhất, đến một con kiến cũng chẳng lọt qua nổi huống chi là muỗi mòng hay sâu độc. “Bác Trương, không cần phiền phức vậy đâu ạ…” Thẩm Hoài Thần xoa xoa chỗ vừa bôi thuốc mỡ, “Thực ra không đau tí nào, chỉ là nhìn hơi ghê thôi.” Bác quản gia không đồng tình, rút điện thoại ra gọi ngay cho bác sĩ gia đình đến làm một đợt kiểm tra toàn diện cho cậu. Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, ngay khi bác quản gia vừa cúp điện thoại, dường như Thẩm Hoài Thần nghe thấy một tiếng cười khẽ trầm thấp của đàn ông vang bên tai. Bác sĩ gia đình là một người phụ nữ trung niên ngoài bốn mươi tuổi, đeo kính cận, ánh mắt nhìn Thẩm Hoài Thần luôn mang theo vài phần muốn nói lại thôi. Thừa dịp không có ai để ý, cô dừng việc đang làm dở, nhỏ giọng nhắc nhở cậu: “Mấy vết đỏ đó còn được gọi là vết bầm cơ học, do ngoại lực tác động khiến các mạch máu nhỏ dưới da bị vỡ. Dì là người từng trải, biết giới trẻ các cháu lúc yêu đương nhiều khi khó kìm lòng được, nhưng cũng phải biết chừng mực một chút nha.” Thẩm Hoài Thần ngơ ngác hỏi lại: “Chừng mực gì cơ ạ?” Bác sĩ gia đình chỉ chỉ vào cổ mình, cười ẩn ý trêu: “Yên tâm, dì Đinh sẽ tạm thời giữ bí mật hộ cháu.” “Nhưng nếu hai đứa đã tính đến chuyện lâu dài thì nhất định phải dẫn về nhà cho mọi người xem mặt đấy nhé.” “… Cháu biết rồi, cháu cảm ơn dì Đinh.” “Ngoan lắm.” Cô mỉm cười vỗ vỗ vai cậu rồi thu dọn đồ đạc ra về. Mặt mày Thẩm Hoài Thần từ đỏ chuyển sang trắng, cuối cùng hoá đen xì lì như đít nồi. Y nện gót cộp cộp chạy lên lầu, đóng sầm cửa lại rồi quát lớn vào khoảng không: “Mau ra đây!” Không có tiếng đáp lại, Thẩm Hoài Thần gằn giọng: “Tôi biết anh vẫn luôn bám theo tôi. Dám làm không dám nhận thì có đáng mặt đàn ông không hả?” Chiếc chuông gió treo bên cửa sổ không gió bỗng tự lay động, phát ra những tiếng leng keng không ngớt. Thẩm Hoài Thần kinh hoàng lùi lại phía sau, đúng lúc đâm sầm vào một lồng ngực lạnh toát. Y tức khắc giống như chú mèo bị tóm gáy, cứng đờ tại chỗ không dám nhúc nhích: “Anh, anh…” Người đàn ông lại bật cười, một tay vòng qua ôm eo cậu, hơi thở mang theo cái lạnh thấu xương: “Tìm trẫm có chuyện gì?” Thẩm Hoài Thần bị dáng vẻ dường như không có chuyện gì của hắn làm cho tức anh ách, quơ tay một cái thế mà lại chộp trúng cổ tay hắn thật: “Anh… cái đồ sắc quỷ này, sao anh lại hôn tôi?!” “Trẫm tâm duyệt em,” Nam nhân trở tay nắm lấy tay Thẩm Hoài Thần, chầm chậm mơn trớn, chính xác hơn là vuốt nhẹ lên chiếc nhẫn bảo thạch nơi ngón áp út của cậu, “Muốn cưới em làm vợ.” Thẩm Hoài Thần quả thực không hiểu nổi, chỉ tay vào hầu kết nhô lên rõ ràng trên cổ mình: “Tôi là đàn ông!” Cốc cốc. Ngoài cửa truyền đến tiếng gọi của Thẩm phu nhân: “Giai Giai, mẹ vào được không con?” Thẩm Hoài Thần mượn cơ hội dùng sức hất tay hắn ra: “Hai ngày nữa tôi phải đi lên chùa Minh Tiềm tạ lễ với mẹ… Anh tự mà biết điều đấy.” Cảm giác giam cầm trên eo biến mất, Thẩm Hoài Thần lập tức quay lưng đi nhưng lại nghe thấy một câu nói thì thầm xa xăm: “Trước sân có một cây mai, năm thê tử mất chính tay ta đã tự trồng. Mỗi lần ngắm mai, nhìn vật lại nhớ người, lòng ta vô cùng đau đớn.” “Có phải là cây mai nở ra loại hoa hai màu không?” Trong lòng Thẩm Hoài Thần chợt dâng lên nỗi niềm chua xót, chưa kịp suy nghĩ đã buột miệng thốt ra, giống như cậu thật sự đã từng mua một gói hạt giống hoa mai như thế. “Chính là nó.” Thẩm Hoài Thần ảo não cắn môi, không thèm để ý đến hắn nữa, chạy ra mở cửa cho Thẩm phu nhân. … Chùa Minh Tiềm quanh năm hương khói nghi ngút, mới sáng tinh mơ đã có không ít thiện nam tín nữ đến dâng hương lễ Phật. Thẩm Hoài Thần theo dòng người di chuyển về phía trước, châm hương, thành kính vái lạy ba lần. Thẩm phu nhân quyên một khoản tiền công đức lớn, hiện đang vui vẻ trò chuyện cùng với Văn Tái phương trượng. Trong lúc Thẩm Hoài Thần không biết phải mở lời làm sao thì sư thầy bỗng tránh mặt Thẩm phu nhân, chủ động lên tiếng hỏi cậu: “Tiểu thí chủ sắc mặt không được tốt lắm, gần đây có gặp phải chuyện phiền lòng gì chăng?” Thẩm Hoài Thần do dự một lát, mơ hồ hỏi: “Thưa Văn Tái phương trượng, trên đời này thực sự có kiếp trước kiếp này, có quỷ hồn tồn tại sao?” “Hóa ra là vì tình mà u mê.” “Tiểu thí chủ hãy đưa tay trái cho ta xem thử.” Văn Tái phương trượng lần tràng hạt, viết mấy nét chữ vào lòng bàn tay Thẩm Hoài Thần. Thẩm Hoài Thần kinh ngạc thốt lên: “Đây là… chữ Duyên?” Phương trượng gật đầu, ôn hòa nhìn cậu rồi niệm một đoạn kinh văn, đại ý nói về việc “nhân quả kiếp trước, duyên nợ kiếp này, có những người đi một vòng lớn rốt cuộc vẫn gặp lại nhau”. Thẩm Hoài Thần nghe đến mụ mị cả đầu óc, trong đại não dường như xẹt qua rất nhiều hình ảnh vừa lạ vừa quen. Y lịch sự tạm biệt Văn Tái phương trượng, thẫn thờ đi ra ngoài điện, lúc bước qua bậu cửa thì bất thình lình vướng chân suýt bị ngã, may mà được người ta đỡ cho. Bức tượng Phật mạ vàng từ bi rủ mắt, lặng lẽ dõi theo một màn này. “Đàn Lang, cẩn thận.” Người đàn ông lịch thiệp buông tay ra, Thẩm Hoài Thần lại càng bước đi nhanh hơn, cứ như nếu không cắt đuôi được hắn thì sẽ không bỏ cuộc. Nam quỷ này rốt cuộc có lai lịch gì đây? Phật Tổ trấn không nổi hắn, mười tám vị La Hán cũng không độ được hắn sao… Thẩm Hoài Thần hít sâu một hơi, quyết định cùng đối phương nói chuyện thẳng thắn: “Này, anh tên là gì?” Nam quỷ nói: “Ta tên Dung Tuyên.” “Dung Tuyên…” Thẩm Hoài Thần lẩm bẩm hai chữ này, định thần lại, quyết định đặt ra ước pháp tam chương: “Nếu anh không biết đi đâu thì có thể tạm thời đi theo tôi. Nhưng khi chưa được tôi cho phép, anh không được tùy tiện hôn tôi, ôm tôi, càng không được leo lên giường tôi, bằng không tôi sẽ… tôi sẽ…” Thẩm Hoài Thần nghĩ nửa ngày cũng chẳng nghĩ ra được lời đe dọa nào có sức nặng để trấn áp đối phương. Nam quỷ đi theo cậu có chỉ số thông minh không hề thấp, thấy cậu ngập ngừng liền giậu đổ bìm leo: “Vì sao?” Giọng hắn lộ vẻ nghi hoặc: “Mỗi lần thấy em là anh lại không dằn lòng được muốn gần gũi em một chút.” Hắn thậm chí còn bỏ luôn cả cách xưng hô cổ hủ “trẫm” hay “ta” từ lúc nào. Vành tai Thẩm Hoài Thần nóng lên, kiên nhẫn giải thích cho nam quỷ thiếu thường thức này: “Bởi vì ôm và hôn là những việc chỉ có tình nhân mới làm với nhau thôi. Tôi và anh chỉ mới vừa quen biết, không thể tùy tiện có tiếp xúc thân thể, nếu không thì có khác gì lưu manh sàm sỡ đâu?” Nam nhân trầm mặc rất lâu, sau đó thành thật đáp ứng, trong giọng nói mờ hồ lộ ra chút tủi thân. … Để chúc mừng Thẩm Hoài Thần bình phục xuất viện, mấy đứa bạn nối khố từ nhỏ của cậu đã bao trọn cả một khu resort nghỉ dưỡng, bạn học cùng lớp năm xưa, đám cậu ấm cô chiêu trong giới, dù quen hay lạ đều có mặt đông đủ. Đến khi tàn cuộc, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại bốn người có mối quan hệ thân thiết nhất. Bọn họ uống không ít rượu, say khướt ngả nghiêng, Thẩm Hoài Thần không uống một giọt rượu nào tự nhiên trở thành người tỉnh táo nhất. Dưới sự trợ giúp của nhân viên phục vụ, cậu đỡ từng đứa bạn thân về phòng: “Hạ Lâm Xuyên nói là đi vệ sinh, sao bây giờ vẫn chưa về nhỉ?” “Để mình đi tìm cậu ấy xem.” Bắt được từ khóa mấu chốt, đứa bạn đang say khướt bỗng giật mình muốn gọi cậu lại, nhưng Thẩm Hoài Thần đã đi mất rồi. Nhà họ Thẩm và nhà họ Hạ là thế giao, Thẩm Hoài Thần và Hạ Lâm Xuyên lại cùng nhau lớn lên từ nhỏ, thân đến mức không thể thân hơn. Thẩm Hoài Thần đi dạo một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy cậu ta ở tầng một: “Lâm Xuyên, cậu không lên lầu mà đứng đây… làm gì vậy?” Nói được một nửa, sự chú ý của Thẩm Hoài Thần liền bị thu hút bởi một người đàn ông trẻ tuổi mặc y bào màu đen cách đó không xa. Mấy cô nàng phục vụ mặc đồng phục đang vây quanh hắn, ríu rít hỏi xem hắn đang cosplay vị hoàng đế nào, có thể chụp ảnh chung được không. “Dung Tuyên?” Hai người chạm mắt nhau, Dung Tuyên gật đầu một cái rồi bước nhanh về phía Thẩm Hoài Thần: “Buổi tối tốt lành.” Hắn như làm ảo thuật, từ trong ống tay áo lấy ra một nhánh hoa hồng đỏ rực đưa cho Thẩm Hoài Thần. Ai ngờ Hạ Lâm Xuyên đột nhiên lao phốc tới, hốc mắt đỏ rực, dáng vẻ như muốn liều mạng với người ta: “Hoa của tôi mà! Quả nhiên anh đã trộm hoa của tôi!” Dung Tuyên nhíu mày, một tay chặn đứng động tác của cậu ta, thần sắc lạnh nhạt: “Các hạ nên cẩn trọng lời nói. Không hỏi mà lấy thì mới được xem là trộm, mười lăm phút trước tôi đã dùng một thỏi vàng mua đứt bông hoa này của cậu rồi mà.” Hạ Lâm Xuyên giơ tay định giật lại: “Vàng bạc lung tung gì ở đây, tôi nghe không hiểu anh đang nói gì hết, mau trả đồ lại cho tôi!” Từ rất nhiều năm về trước, vào cái độ tuổi mà chưa ai hiểu thế nào là tình yêu thì cậu ta đã thích Thẩm Hoài Thần rồi. Vốn dĩ lên kế hoạch tối nay sẽ tỏ tình, ai ngờ bị cái tên thần kinh không biết từ đâu chui ra này nhảy vào phá đám, khiến kế hoạch rối tung rối mù hết cả lên. Trong đại sảnh bỗng nổi lên từng trận âm phong lành lạnh, Thẩm Hoài Thần nghe đến nhức đầu, khó khăn lắm mới tách được hai người ra, xụ mặt chỉ huy: “Lâm Xuyên, cậu về phòng nghỉ ngơi trước đi, chỗ còn lại để mình xử lý.” “Anh,” Thẩm Hoài Thần đảo mắt qua đám người đang đứng hóng chuyện, nói với Dung Tuyên, “Đi theo tôi.” Cậu dẫn Dung Tuyên về phòng mình: “Hoa hồng kia là thế nào?” “Mua.” Dung Tuyên đáp. Thẩm Hoài Thần không hiểu: “Cho dù là mua, nhưng sao anh lại tặng tôi?” Dung Tuyên nói: “Anh thích em.” Thẩm Hoài Thần mím môi, bỗng nhiên nói: “Tôi không phải là người anh muốn tìm đâu, sau này anh đừng đi theo tôi nữa.” “Bởi vì cái người vừa nãy sao…?” “Hửm?” Thấy vẻ mờ mịt trong mắt Thẩm Hoài Thần, Dung Tuyên không nói tiếp, nhẹ nhàng cầm tay cậu: “Đàn Lang, anh vẫn luôn đi tìm em, tìm rất lâu rất lâu, chờ cũng rất lâu rất lâu rồi, tuyệt đối sẽ không nhận sai đâu.” Mười ngón tay đan xen vào nhau, hai chiếc nhẫn bảo thạch màu cam vàng và xanh thẳm giao hòa tỏa sáng, tựa như hai mảnh ghép gắn liền của một trò chơi, trời sinh đã là một cặp. Mãi đến tận lúc này, Thẩm Hoài Thần mới đường đột nhận ra sự hiện của chiếc nhẫn trên ngón áp út mình. Cậu cố gắng lục lại trí nhớ nhưng không thể nhớ ra lai lịch của nó, càng không biết nó đã được đeo vào tay mình từ lúc nào. Một hồi lâu sau, Thẩm Hoài Thần từ bỏ. Cậu rút tay về, định tháo chiếc nhẫn ra trả lại cho Dung Tuyên, nhưng trong lòng đột nhiên dâng lên một nỗi xót xa và không nỡ cực kỳ mãnh liệt. Thẩm Hoài Thần khựng lại, vờ như không có chuyện gì mà đút tay vào túi quần: “Nhẫn có thể mua ở bất cứ đâu, không thể chứng minh được điều gì cả.” “Vậy sao? Nhưng anh có thể biết rõ mọi thứ về em.” “Không đời nào.” Thẩm Hoài Thần nhìn vào mắt hắn, cậu cảm thấy nam quỷ này đang tức giận, nhiệt độ trong phòng hạ xuống vô cùng lạnh lẽo. Dung Tuyên tiến lên một bước, giơ tay nhéo nhéo tai cậu: “Nơi này của em có một nốt ruồi son, hôn lên rất thích.” Thẩm Hoài Thần lùi lại một bước, vành tai bị tay hắn châm lửa nóng bừng: “Nhìn gần một chút sẽ thấy được thôi!” Dung Tuyên lại điểm điểm lên môi y: “Hồi nhỏ em không cẩn thận ngã từ trên ghế xuống, môi bị rách, chảy rất nhiều máu.” “Anh… sao anh lại biết?” Thẩm Hoài Thần lùi thêm bước nữa, lúc này lưng đã dán vào tường. “Là chính miệng em nói cho anh biết.” Dung Tuyên tiến sát lại gần, cực kỳ điêu luyện mà véo nhẹ vào hông cậu một cái, “Anh còn biết, mỗi lần anh chạm vào nơi này, em đều sẽ giống như bây giờ, cả người mềm nhũn dựa vào lòng anh…” Giống hệt như một miếng bánh ngọt nhỏ vừa thơm vừa mềm. “!” Thẩm Hoài Thần theo bản năng né tránh, nuốt ngược tiếng thét kinh hãi vào trong, hồi lâu sau mới nghẹn ra được một câu: “Anh… anh quả nhiên là một con sắc quỷ!”

Khám phá thêm từ ꒰ঌAngel Anette໒꒱

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

By anette

Gửi phản hồi

error: Content is protected !!