5/5 - (1 bình chọn)

Tác giả: Tuyệt Tình Tiểu Miêu Mễ. Biên tập: Angel Anette. …

CHƯƠNG 64: Phiên ngoại hiện đại

Thẩm tiểu thiếu gia – người đã gặp tai nạn xe hôn mê trên giường bệnh suốt hơn nửa năm cuối cùng cũng tỉnh lại rồi! Ngay cả Thẩm phu nhân vì quá đau buồn mà nghi ngờ bị mắc chứng tinh thần phân liệt cũng trở lại bình thường chỉ sau một đêm. Đó là tin tức tích cực nhất mà bệnh viện điều dưỡng tư nhân ở Giang Thành nhận được vào những ngày đầu năm mới, hầu như mỗi hộ lý đi ngang qua phòng phục hồi chức năng ở tầng cao nhất đều vô thức thả nhẹ bước chân, sau đó rướn cổ tò mò nhìn vào bên trong. Bọn họ đang ngắm trộm một thiếu niên. Mái tóc của thiếu niên đã dài hơn, mềm mại buông xuống ngang vai, làm nổi bật nước da trắng tái. Hai tay cậu đang chống trên thanh tập đi song song, mỗi bước đi đều phải dừng lại nghỉ ngơi một chút, lấy lại sức lực. Thỉnh thoảng tay chân mềm nhũn, cậu lảo đảo ngã về phía trước nhưng ngay sau đó lại kiên cường đứng dậy, khiến người ta nhìn mà thấy xót xa trong lòng. Ánh nắng mùa đông nhẹ nhàng phác họa lên dáng người mảnh mai của thiếu niên, những giọt mồ hôi trên trán cũng vì thế mà càng thêm tinh khiết long lanh, hệt như đôi mắt sáng trong của cậu vậy. Cho dù có phát hiện mình đang bị nhìn lén cũng chẳng sao, thiếu niên chỉ hơi ngẩn người một lát rồi mỉm cười, vẫy tay với họ, nhẹ nhàng nói một câu: “Các chị điều dưỡng vất vả rồi.” Kết quả là… Mấy hộ lý hết tốp này đến tốp khác lại tìm cớ chạy lên tầng cao nhất. … Dưới sự dìu đỡ của chuyên viên phục hồi chức năng, Thẩm Hoài Thần chậm rãi ngồi trở lại mép giường, ngậm ống hút thủy tinh uống từng ngụm nước nhỏ. Cậu đã nằm trên giường bệnh suốt hơn nửa năm, tay chân mềm yếu vô lực, cộng thêm di chứng do vụ tai nạn xe để lại, nên chỉ có thể giống như một đứa trẻ 1-2 tuổi, học đi lại từ đầu. Thẩm phu nhân ngồi đối diện cậu, hơi nghiêng người về phía trước, chậm rãi lau mồ hôi trên trán cho Thẩm Hoài Thần, lúc thì khen hôm nay cậu tập giỏi lắm, lúc lại hỏi cậu muốn mẹ thưởng gì không, giọng điệu cứ y như đang dỗ con nít vậy. Thẩm Hoài Thần nghe mà đỏ mặt, ngặt mỗi mọi người xung quanh ai nấy đều tỏ vẻ đây là chuyện hiển nhiên nên cậu đành nói: “Con muốn nuôi một con mèo trắng.” Trước đây Thẩm Hoài Thần chưa từng nuôi mèo, nhưng từ sau khi tỉnh lại, cậu luôn cảm thấy bên cạnh mình quá mức trống trải và im lìm, cứ như đã thiếu mất thứ gì đó. Ví dụ như một con mèo béo lông trắng như tuyết, có đôi mắt xanh lam. Ngoài ra, còn có rất nhiều chuyện kỳ quái khác. Thẩm Hoài Thần nằm trên giường, thả lỏng cơ thể để chuyên viên trị liệu xoa bóp những vùng cơ bắp nhức mỏi cho mình, hơi nghiêng mắt nhìn về ô cửa kính sáng bóng. Nơi đó rõ ràng chỉ phản chiếu hình ảnh của hai người, thế nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, Thẩm Hoài Thần luôn có cảm giác trong căn phòng này đang tồn tại một người thứ ba. Một người đàn ông trẻ tuổi. Không, phải gọi là một nam quỷ. Con quỷ này rất thích ôm eo Thẩm Hoài Thần mỗi khi cậu sắp ngã, ép cậu dựa vào người hắn nghỉ ngơi. Thích tì cằm bên cổ cậu, nghịch ngợm thổi nhẹ một luồng hơi vào đó. Thích dùng những đầu ngón tay lạnh buốt vuốt ve gương mặt cậu, sau đó lần lượt lướt dọc theo từng đốt sống lưng. Thẩm Hoài Thần thậm chí còn có thể mường tượng ra dáng vẻ đại khái của bàn tay ấy — Lạnh lẽo, thon dài, đầu ngón tay có một lớp chai mỏng. Trên ngón áp út hình như còn có đeo một chiếc nhẫn kim cương. Cứng cứng cấn người. Là ai thế nhỉ? Thẩm Hoài Thần mơ hồ cảm thấy mình đã quên mất điều gì đó, cậu có hỏi cha mẹ nhưng mọi người đều nói không quen biết người đàn ông nào đã kết hôn mà lại chết trẻ như vậy. Cậu cũng từng thử nói chuyện với con quỷ ấy, cũng từng đeo vào người vòng tay chu sa đã được khai quang nhưng đối phương chỉ im lặng, từ đầu đến cuối chưa từng đáp lại cậu một câu nào. Ban đầu Thẩm Hoài Thần có chút sợ hãi, sau đó cậu phát hiện con quỷ này ngoại trừ thích lượn lờ chung quanh mình thì tạm thời vẫn chưa làm gì cậu cả, thế là dần dần cậu cũng chai lỳ luôn. Thôi vậy, đợi khi nào dưỡng bệnh xong cậu sẽ đi chùa thắp hương một chuyến, đuổi con quỷ này đi là được. Thẩm Hoài Thần đắp chăn che kín người, cơn buồn ngủ như thủy triều quét tới, cậu không gượng được mà ngủ thiếp đi. Bàn tay buông thõng bên mép giường bị một thứ vô hình nắm lấy, chiếc nhẫn sapphire trên ngón áp út dưới ánh nắng lóe lên một vệt sáng rạng ngời. Thẩm Hoài Thần lại nằm mơ. Cả người cậu được bao bọc trong làn sương trắng quen thuộc, có điều lần này Thẩm Hoài Thần không còn bị giam cầm trong khoảng không nhỏ hẹp nữa, khung cảnh lặp đi lặp lại trước đây cũng đã có sự thay đổi. Cậu nhìn thấy người quân vương trẻ tuổi đứng dậy, sải bước đi nhanh ra ngoài cửa, ngay sau đó, một bóng người bạch y chạy vọt vào lòng hắn. Trong mắt hoàng đế tràn ngập ý cười, hắn giữ nguyên tư thế ấy rồi bế người lên bước vào Ngự thư phòng, đặt lên long án. Bút chu sa lăn xuống đất, tấu chương bị đẩy văng ra khắp nơi, nhưng cả hai người đều chẳng mảy may bận lòng. Bọn họ ở nơi cao nhất không có người ngoài, ở nơi nghiêm cẩn nhất dưới gầm trời này, mặc sức hôn nhau. “Phi lễ chớ nhìn… Phi lễ chớ nhìn…” Thẩm Hoài Thần vội vàng quay mặt đi, thế nhưng tiếng hôn môi và tiếng rên khe khẽ động tình cứ vấn vít lọt vào tai cậu. Thẩm Hoài Thần dần đỏ bừng mặt, tuy cậu không nhìn rõ dung mạo của thiếu niên áo trắng nhưng không hiểu sao cậu lại vô cùng chắc chắn đối phương cũng trạc tuổi mình. Càng quá đáng hơn chính là… Thẩm Hoài Thần vô thức đưa tay chạm lên môi, luôn có cảm giác dường như vừa rồi cậu đã cộng cảm với thiếu niên ấy, bờ môi tê tê dại dại, cũng có ảo giác như mình đang được hôn. Giấc mộng kỳ lạ này cũng không vì sự kháng cự của Thẩm Hoài Thần mà kết thúc. Bên ngoài giấc mơ, Thẩm Hoài Thần cảm thấy cả người nóng bừng, cậu trở mình gác chân lên chăn, để lộ tấm lưng mướt mồ hôi ra ngoài, lúc này mới thỏa mãn mà thở dài một tiếng, chìm vào giấc ngủ sâu hơn. Ở nơi cậu không nhìn thấy, ngày càng có nhiều sương đen tụ lại bên mép giường, dần dần ngưng tụ thành thực thể. Một người đàn ông cao lớn, lặng lẽ đứng đó ngắm nhìn gương mặt ngủ say của Thẩm Hoài Thần thật lâu. Bất chợt hắn giơ tay đặt lên bắp chân cậu, bắt chước động tác của chuyên viên vật lý trị liệu, nhẹ nhàng mát xa. Làn da dưới lòng bàn tay mịn màng trơn láng, trắng nõn như vừa được ngâm trong sữa. Bóng đen kia hết nắn mắt cá chân rồi lại bóp bóp bắp chân mềm mại, yêu thích đến mức không nỡ buông tay. “Ưm… lạnh quá…” Thẩm Hoài Thần run lên một cái, lập tức rụt cẳng chân trần vào trong chăn. Bóng đen khựng lại, sau đó nằm xuống ngay bên cạnh Thẩm Hoài Thần, gác tay qua vòng eo thon nhỏ ôm cậu từ phía sau. Thẩm Hoài Thần càng cảm thấy lạnh hơn, cổ họng khẽ bật ra một tiếng nức nở, cậu theo bản năng muốn chạy trốn nhưng tay chân đã bị bó buộc cả rồi. Trước khi Thẩm Hoài Thần giật mình tỉnh giấc, bóng đen đã nhanh hơn một bước dùng chăn quấn quanh người cậu, lớp chăn lông vũ dày dặn thành công ngăn cách âm khí. Thẩm Hoài Thần chẳng những không còn né tránh mà ngược lại còn thân mật cọ cọ vào lòng bóng đen. Ngày tháng cứ thế trôi qua, dần dà, Thẩm Hoài Thần không cần người khác dìu cũng có thể đi vững. Cha mẹ Thẩm đưa cậu rời khỏi viện điều dưỡng, đón về nhà. Không ai biết có một cái bóng đen đã đường đường chính chính theo sau Thẩm Hoài Thần bước vào biệt thự nhà họ Thẩm, chỉ có bác quản gia là xoa xoa cánh tay, lẩm bẩm nói: “Nổi gió rồi, chắc ngày mai trời sẽ trở lạnh?” “Xem ra phải chuẩn bị thêm áo khoác giữ ấm cho tiểu thiếu gia mới được…” Nhà họ Thẩm vốn chẳng có mấy quy củ như “ăn không nói ngủ không lời”, trong lúc cả nhà dùng bữa tối, Thẩm phu nhân nhìn gương mặt đã hồng hào hơn của con trai mà rươm rướm nước mắt, không nhịn được lại nhắc tới những chuyện đã xảy ra trong quãng thời gian Thẩm Hoài Thần hôn mê: “Giai Giai, mấy hôm nữa con đi cùng mẹ đến chùa Minh Tiềm trả lễ nhé.” Trong suốt thời gian Thẩm Hoài Thần hôn mê bất tỉnh, Thẩm phu nhân đã đi cầu Thần bái Phật, biện pháp gì cũng đều thử qua. Bây giờ Thẩm Hoài Thần đã tỉnh, đương nhiên cũng đến lúc phải đi trả lễ. Ngoài chuyện này ra, Thẩm phu nhân còn muốn nhờ đại sư giải mộng cho mình. Bà thường xuyên mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ, trong mơ bà thấy mình đang sống trong một thế giới cổ đại, con trai bà không những có thân thể yếu ớt nhiều bệnh mà còn bị ban hôn cho một công chúa nam giả nữ để làm phò mã, sau đó bị cuốn vào đủ thứ loại âm mưu quỷ kế. Thẩm phu nhân tức giận cực kỳ! Bà tức đến nổi hừ một tiếng ngồi bật dậy, ai ngờ vừa nhìn qua thì thấy chồng bà cũng tỉnh, hai người đều có biểu cảm giống hệt nhau, ấm ức mà không làm gì được. Sau khi đối chiếu mới phát hiện giấc mơ của hai người vậy mà giống nhau như đúc. Kể từ đó, Thẩm phu nhân liền tin rằng sở dĩ Thẩm Hoài Thần mãi không chịu tỉnh là vì hồn phách đã bị người khác câu đi mất rồi. Người ngoài nghe được đều nói bà bị điên, chỉ có Thẩm phu nhân biết bà chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này. Sự thật đã chứng minh phỏng đoán của bà là đúng Thẩm Hoài Thần không do dự quá nhiều liền gật đầu đồng ý. Cậu không biết nam quỷ kia có đi theo tới đây không, hy vọng nó đã chủ động rời đi rồi. Thẩm Hoài Thần vừa nghĩ vừa lơ đãng múc một muỗng cháo. Trong lòng Thẩm phu nhân vẫn luôn canh cánh những chuyện diễn ra trong giấc mơ, bà cố nhớ lại những người từng tới thăm bệnh con trai mình là nam nhiều hay nữ nhiều, cẩn thận hỏi: “Giai Giai, con có liên lạc với bạn bè không? Ở trong phòng cũng lâu rồi, con nên ra ngoài đi chơi một chút.” “Có ạ.” Thẩm Hoài Thần thành thật nói cho bà nghe mấy chầu hẹn đã được lên kế hoạch, Thẩm phu nhân nhìn một hồi cũng chẳng phát hiện ra điểm khác thường, đành nói: “Nếu con có thích cô gái nào, con nhớ dẫn về cho mẹ gặp nhé.” “Mẹ… mẹ đang nói gì vậy?” Thẩm Hoài Thần ngơ ngác cả buổi rồi bật cười khúc khích, cậu chỉ ngủ một giấc thôi, những người quen trước giờ vẫn là người cũ, sao có thể lòi ra một cô bạn gái được chứ. Không biết có phải ảo giác hay không, sau ót Thẩm Hoài Thần hình như có một cơn gió lạnh lướt qua, khiến cậu liên tục hắt xì hai cái. Bác quản gia còn chưa kịp đi kiểm tra xem cửa sổ có bị hở hay không thì cơn gió lạnh ấy đã biến mất rồi. Thẩm phu nhân gắp thêm hai đũa thức ăn cho Thẩm Hoài Thần, lái chủ đề sang chuyện khác. Bởi vì quá lâu không hấp thụ thức ăn nên dạ dày của Thẩm Hoài Thần cũng trở nên nhạy cảm và yếu ớt, chuyên gia dinh dưỡng đã cố tình chuẩn bị thực đơn riêng cho cậu, đều là những món mềm, dễ tiêu hóa, chỗ nào cũng tốt, mỗi tội ăn vào miệng cứ thấy nhạt nhẽo vô vị thế nào ấy. Thẩm Hoài Thần cố ăn thêm vài miếng rồi lên lầu nghỉ ngơi Phòng cậu vẫn giữ nguyên dáng vẻ như trước kỳ thi đại học, sạch sẽ ngăn nắp, tủ sát đất đựng đầy sách giáo khoa và đề luyện thi, chiếc gối ôm hình gấu dựa bên đầu giường, chăn đệm tỏa ra hương hoa ngọc lan và mùi nắng rất dễ chịu. Thẩm Hoài Thần đổ ập người nằm sấp vào lớp chăn mềm mại như mây, đến lúc này mới có thời gian cầm điện thoại. Chỉ mới một thời gian ngắn không xem điện thoại mà các ứng dụng mạng xã hội đã có đầy tin nhắn. Biết Thẩm Hoài Thần đã tỉnh lại, rất nhiều người đã gửi tin nhắn hỏi thăm và hẹn gặp cậu. Thẩm Hoài Thần co chân sau lên, nhàn nhã đung đưa lên xuống. Những người không mấy thân thiết thì bỏ qua, mối quan hệ bình thường thì đơn giản nói lời cảm ơn, chỉ có tin nhắn của đám bạn thân chí cốt Thẩm Hoài Thần mới nghiêm túc trả lời, cứ thế ít lâu sau cậu dần cảm thấy mệt mỏi. Thẩm Hoài Thần lười biếng ngáp một cái, chậm chạp đi vào phòng tắm ngâm mình. Chức năng massage của bồn tắm khiến toàn thân cậu mềm nhũn, Thẩm Hoài Thần đặt tay lên thành bồn, không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi. Chẳng mấy chốc, hơi nước bốc lên bị một từ trường vô hình quấy nhiễu, kế bên bồn tắm đột nhiên xuất hiện một bóng người mờ ảo. Người đàn ông thoả sức ngắm nhìn phong cảnh tuyệt đẹp trước mắt mình, từ những đường gân xanh màu nhạt trên mu bàn tay cho đến hai nụ hồng lúc ẩn lúc hiện trong làn nước, Thẩm Hoài Thần nửa nằm trong bồn tắm, làn da được nước nóng ngâm đến ửng hồng. Cậu giống như một chiếc bánh kem vừa mới ra lò, thơm ngon và vô cùng mỹ vị.

Khám phá thêm từ ꒰ঌAngel Anette໒꒱

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

By anette

Gửi phản hồi

error: Content is protected !!