Tác giả: Tuyệt Tình Tiểu Miêu Mễ. Biên tập: Angel Anette. …
CHƯƠNG 62
Ở một đầu khác, đám người Lan Tâm ở lại khách điếm cũng đã có phát hiện. “Thê tử của Doãn chưởng quầy họ Giang, tên Lệ Nương. Khi nô tỳ cùng Lan Tâm tỷ tỷ tìm được người, nàng ta đang ở cạnh giếng gánh nước giặt quần áo. Cánh tay để lộ bên ngoài một mảng xanh một mảng tím, toàn là vết thương.” Đường đường là nữ chủ nhân của khách điếm Hỷ Lai Phúc, đã ăn mặc giản dị hay tự tay làm việc nặng thì thôi, ngay cả tiểu nhị cũng dám sai khiến nàng như sai đứa ở, kêu tới kêu lui, lời nói không có nửa phần kính trọng, giẫm nát thể diện của chủ nhà dưới chân. Lan Tâm tiếp lời: “Khi nghe bọn nô tỳ hỏi về chuyện khách điếm có ma, Giang Lệ Nương lập tức vứt đồ rồi hoảng hốt bỏ chạy. Bọn nô tỳ bám theo, tận mắt nhìn thấy nàng ta chạy lên lầu hai rồi biến mất sau một bức tường.” “Có mật phòng.” Dung Tuyên và Thẩm Hoài Thần đưa mắt nhìn nhau, trên mặt đều hiện lên vẻ suy ngẫm: “Tiếng khóc tối qua có lẽ không thoát khỏi liên quan đến nàng ấy rồi.” “Chúng ta đợi trời tối thử xem, biết đâu sẽ có phát hiện mới.” Sau khi giải quyết qua loa bữa tối, hai người liền tắt đèn, tạo cảnh tượng đã ngủ say. Khoảng hơn một canh giờ sau, ngoài hành lang vang lên những tiếng động sột soạt, Doãn chưởng quầy đích thân dẫn đường cho mấy kẻ bịt mặt, cười nịnh nọt nói: “Các vị, người mà Thế tử ngày nhớ đêm mong đang ở trong gian phòng này.” Chỉ chốc lát sau, cửa sổ giấy đã bị chọc thủng hai lỗ nhỏ, một điếu mê hương đang cháy được đút vào bên trong. Ước chừng đã đủ thời gian, tên cầm đầu lặng lẽ mở cửa phòng, những kẻ phía sau lấy dây trói và bao tải ra, bất ngờ xốc chăn lên. “Không ổn! Trúng kế rồi!” Dưới lớp chăn phồng lên không hề có bóng người nào. Ngay tức khắc, đèn trong phòng bừng sáng, cửa phòng đóng sầm lại. Đám người bịt mặt còn chưa kịp làm gì thì tay chân đã bị chế trụ, cả người bị đè quỳ xuống đất. “Đã bắt được thích khách, xin bệ hạ định đoạt!” Hoàng… hoàng thượng? Đường đường là hoàng đế, không ở tại dịch quán rộng rãi thoải mái mà lại hạ mình tá túc trong cái khách điếm nhỏ bé này làm gì? Chẳng lẽ… bí mật của họ đã bại lộ rồi sao? Doãn chưởng quầy theo bản năng ngẩng đầu lên, chợt sau vai đau nhói, bị người ta đạp mạnh một cước, lập tức úp mặt xuống đất lần nữa. Từ góc nhìn của gã, chỉ có thể nhìn thấy một đôi giày mây tinh xảo cách đó mấy bước chân, từ đỉnh đầu vang lên một giọng nói lạnh nhạt: “Dẫn đi, nghiêm hình tra khảo.” “Bệ hạ! Thảo dân oan uổng quá!” Lúc này Doãn chưởng quầy mới biết sợ, nào ngờ khi nhìn thấy người vừa bước vào phòng, những lời cầu xin tha mạng lập tức nghẹn ứ trong cổ họng: “Lệ Nương… sao ngươi lại tới đây?” Vừa nhìn thấy gã, Giang Lệ Nương hệt như thỏ thấy chim ưng, nàng rụt cổ, nước mắt lưng tròng, vừa lùi lại vừa lắc đầu, hận không thể trốn vào một góc không người nào đó. Lan Tâm dâng một đoạn ống tre nhỏ rỗng ruột tới trước mặt Dung Tuyên, Linh Chi thì nhẹ nhàng vỗ vai Giang Lệ Nương an ủi: “Lệ Nương đừng sợ. Chủ tử nhà ta tốt bụng lắm, nhất định sẽ đòi lại công bằng cho nàng mà.” Giang Lệ Nương ngẩng đầu lên, nhìn về phía hai vị quý nhân xuyên qua làn nước mắt, một người đứng một người ngồi trên chiếc giường La Hán. Người đứng mặc huyền y, tóc buộc cao, khí độ bất phàm, đôi mắt màu trà nhạt dường như có thể nhìn thấu lòng người. Người ngồi mặc trường bào cổ tròn màu nguyệt bạch, ánh mắt trong trẻo, đầy vẻ quan tâm. Giang Lệ Nương chợt cay sống mũi, lập tức quỳ xuống trước mặt Thẩm Hoài Thần: “Đại nhân, xin hãy nghe dân nữ bẩm báo!” Doãn chưởng quầy nghe thế liền quên cả sợ hãi, lớn tiếng quát: “Lệ Nương! Bệ hạ đang ở đây, ngươi không được ăn nói hàm hồ!” Dung Tuyên đưa mắt ra hiệu, Phùng Xuân lập tức nhét một mảnh giẻ vào miệng gã. Giang Lệ Nương ngẩn người nhìn cảnh này, chảy xuống hai hàng nước mắt, sau đó hận ý trong mắt bốc lên ngùn ngụt, khiến người ta rùng mình. Ỷ có Dụ Vương phủ chống lưng, Doãn Lâm từ trước đến nay luôn hoành hành ngang ngược, vậy mà bây giờ đứng trước người có địa vị cao hơn gã, gã lại chẳng khác gì một con chó hoang, chỉ biết quỳ xuống cầu xin tha mạng. Giang Lệ Nương quỳ gối tiến lên mấy bước, đột nhiên nhào tới cào vào mặt Doãn chưởng quầy. Hai chủ tử không lên tiếng, Phùng Xuân liền lanh trí đứng chờ một bên, đợi đến khi Giang Lệ Nương cào mặt Doãn chưởng quầy cho hả giận rồi, hắn ta mới giả vờ như vừa phát hiện, phất tay cho hạ nhân đến tách hai người ra. “Giang nương tử, nói đi. Rốt cuộc nàng có oan khuất gì?” Giang Lệ Nương căm hận trừng Doãn Lâm, mỗi một lời nói ra đều như đang rỉ máu. Thì ra nửa năm trước, đệ đệ của nàng là Giang Tín vô tình phát hiện Doãn chưởng quầy đang giúp hai cha con Dụ Vương bắt cóc dân nữ, vì vậy mà bị giết người diệt khẩu. Để tránh miệng đời dị nghị, Doãn Lâm quyết định làm đến cùng, bèn đem xác của Giang Tín xây vào trong bức tường. Giang Lệ Nương âm thầm đi báo quan, nào ngờ huyện lệnh và Dụ Vương phủ lại là cá mè một lứa, ở trước mặt thì tỏ ra nhiệt tình nhận lời giúp đỡ nàng, vừa tiễn nàng đi đã lập tức báo tin cho Vương phủ. Giang Lệ Nương bị đánh một trận thừa sống thiếu chết, tiếng khóc đau đớn ẩn nhẫn của nàng đã vô tình bị hai huynh đệ ở phòng bên nghe thấy. Hai người ấy tưởng khách điếm có ma liền sợ hãi bỏ chạy. Cũng kể từ đó, Giang Lệ Nương đã nảy ra một ý tưởng. Nàng dùng những ống tre làm thành cơ quan đơn giản nối liền tất cả các gian phòng trong khách điếm, bản thân nàng thì trốn trong căn mật phòng ở cuối hành lang, dùng tiếng khóc dọa hết vị khách này đến vị khách khác. Từ đó về sau, khách điếm Hỷ Lai Phúc bắt đầu có lời đồn bị ma ám. Ban đầu, Doãn chưởng quầy còn không ngừng ú ớ trong miệng, cố giãy giụa biện minh cho mình, về sau thấy Giang Lệ Nương bất chấp cả mạng sống, liên tiếp dập đầu thật mạnh xuống đất cầu xin hoàng thượng làm chủ cho mình, sắc mặt của gã đã hoàn toàn xám ngoét. “Khởi bẩm Bệ hạ, Thế tử.” Một ảnh vệ quỳ xuống bẩm báo: “Mấy tên thích khách vừa rồi đều do Dụ Vương Thế tử sai tới. Ngoại trừ một tên tự sát, số còn lại đều đã khai nhận rồi.” Chứng cứ đã có đủ, sáng sớm hôm sau, Thẩm Hoài Thần liền dẫn theo Giang Lệ Nương hùng hổ đi tới huyện nha, “đùng đùng” đánh trống kêu oan. Động tĩnh lớn như vậy nhanh chóng thu hút không ít bá tánh đến xem náo nhiệt, mọi người tự động vây kín ngoài nha môn thành một vòng lớn, chụm đầu lại bàn tán xôn xao. Trong đó có mấy cụ già tóc bạc trong lòng không nỡ, khẽ vỗ vai Thẩm Hoài Thần, nhỏ giọng bảo ban: “Hài tử ngoan, mau về đi. Huyện thái gia sẽ không để ý đến các ngươi đâu.” Không khéo còn bị đánh một trận chứ chẳng đùa! Thẩm Hoài Thần nắm lấy bàn tay đầy nếp nhăn của bà lão, an ủi ngược lại bà: “Sẽ không đâu, đại nương, chúng ta có chứng cứ mà.” Có chứng cứ thì lại càng không được! Tên cẩu quan ấy chỉ nhận vàng bạc tiền tài, có đời nào thèm để ý đến chứng cứ hay không chứng cứ. Trong lúc hai người đang thì thầm nói chuyện, Tào Sinh vẫn còn đang ngủ nướng trên giường, gia sư Lục Bảo Sơn hớt hải chạy vào sân, dùng sức đập cửa phòng: “Đại nhân! Đại nhân! Không xong rồi!” “Ả nữ nhân ở khách điếm Hỷ Lai Phúc lại tới đánh trống kêu oan!” Tào Sinh bực bội trở mình một cái: “Sao không đuổi ả đi? Nếu không thì cứ báo cho Doãn Lâm hay Dụ Vương phủ, để bọn họ tới xử lý ả ta là được.” “Chuyện nhỏ như vậy mà cũng cần bản quan phải dạy ngươi sao?!” Lục Bảo Sơn nghẹn lời, chần chừ nói: “Không được đâu đại nhân. Lần này Giang Lệ Nương có đi cùng với một vị công tử trẻ tuổi khác nữa, người đến không tầm thường đâu ạ.” Bấy giờ Tào Sinh mới hoàn toàn tỉnh ngủ, vừa chửi rủa vừa thay y phục bước xuống giường. Lục Bảo Sơn sai người mở rộng cổng nha môn, chắp tay sau lưng bước ra ngoài hỏi: “Là kẻ nào đang đánh trống kêu oan ở đây?” “Ồ, thì ra là Lệ Nương à. Chuyện của đệ đệ ngươi chẳng phải đã kết án từ lâu rồi sao? Không có chứng cứ, chỉ dựa vào suy đoán thì sao có thể định tội người khác được chứ?” “Nếu như bá tánh trên đời ai cũng vô cớ gây sự như ngươi, chẳng phải thiên hạ này sẽ loạn hết cả lên à?” Giang Lệ Nương hận đến nghiến răng, thấy nàng chuẩn bị nhào lên liều mạng với đối phương, Thẩm Hoài Thần bèn đưa tay ngăn lại: “Hôm nay Lệ Nương đến nha môn cùng với ta.” Y tỏ ra hiếu kỳ hỏi: “Vậy thì… nếu như ta thật sự có chứng cứ thì có thể định tội rồi đúng không?” “Đương nhiên.” Lục Bảo Sơn gật đầu theo phản xạ, đến khi hoàn hồn mới vội vã bổ sung: “Nhưng các hạ phải đảm bảo chứng cứ là thật, nếu không sẽ bị gán tội là cố ý lừa gạt đại nhân nhà ta.” “Chuyện nhỏ.” Thẩm Hoài Thần xoay người, nhìn về phía sau đám đông: “Người đâu, dẫn mấy tên thích khách kia lên cho đại nhân đây xem qua một chút.” “Đêm qua, chính bọn chúng đã lẻn vào phòng của bản Thế tử, có ý đồ bất chính.” Lục Bảo Sơn vừa nhìn đã nhận ra toàn là những gương mặt quen thuộc của Dụ Vương phủ, khiếp sợ đến mức phớt lờ cả cách xưng hô “bản Thế tử” của Thẩm Hoài Thần, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất — phải mau chóng báo tin cho Dụ Vương Thế tử! Bá tánh xung quanh đều sửng sốt, bắt đầu rì rầm bàn tán. Lạ thật, Dụ Vương Thế tử thì bọn họ ai ai cũng biết, hôm nay sao lại xuất hiện thêm một vị Thế tử nữa vậy? Lúc huyện thái gia bị áp lực ngoài nha môn bắt buộc phải mở công đường, Dung Triệu Cát cuối cùng cũng tới nơi. Trong lòng hắn ta biết rõ chuyến này đã đụng phải người khó nhằn rồi, nhất quyết không chịu thừa nhận đám người bịt mặt kia là thuộc hạ do mình sai đi. Mắt thấy Giang Lệ Nương hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, Dung Triệu Cát không khỏi âm thầm đắc ý. Ngươi có chỗ dựa thì đã sao nào? Trừ phi hoàng thượng đích thân tới đây, nếu không thì trên mảnh đất này, cha con Dụ Vương hắn ta chính là trời, lời nói của bọn họ chính là thánh chỉ. Thẩm Hoài Thần khẽ thở dài: “Rượu mời không uống, vậy chỉ còn cách uống rượu phạt thôi.” Dung Triệu Cát nghĩ thầm, cho dù ngươi thật sự có chút bản lĩnh, ở địa bàn của bản Thế tử chẳng lẽ còn dám ngang nhiên động thủ đánh người? Ngay giây sau, hắn ta nghe thấy Thẩm Hoài Thần dùng chất giọng ôn hòa mềm mại, không hề mang chút sát khí nào, bình thản nói: “Ra tay đi.” “???” Dung Triệu Cát còn đang ngây người thì đã bị ăn ngay một gậy, hai hắc y nhân có dáng người vạm vỡ cao lớn đè hắn ta xuống đất, bắt đầu dùng trượng hình. Mấy thị vệ của Dụ Vương phủ định xông vào cứu nguy nhưng lại bị càng nhiều hắc y nhân, thậm chí là cả bá tánh chặn đường bên ngoài cửa, cả công đường lập tức loạn cào cào. “To gan!” “Các ngươi muốn tạo phản sao?!” Tào Sinh gần như đập nát cả thanh kinh đường mộc, thế nhưng chẳng có ai để ý đến hắn ta. “Đánh hay lắm!” Không biết ai là người dẫn đầu hét lên, thế là tiếng reo hò hưởng ứng ngoài công đường cứ nối tiếp nhau không dứt, có người còn ném cả bó rau úa trong giỏ vào người Dung Triệu Cát, hắn ta vừa khóc vừa gào ầm lên: “Đứa tiện dân nào dám lấy đá ném gia gia ngươi? Đợi đó, tất cả các ngươi cứ đợi đó cho bản Thế tử!” Một tên thị vệ thấy tình hình không ổn, lập tức lẻn khỏi đám đông, phi ngựa như bay về Dụ Vương phủ báo tin.CHƯƠNG 63
Tên thị vệ ấy phi ngựa một mạch, mãi đến khi chạy tới trước cổng Dụ Vương phủ mới chợt hoàn hồn. Sao mà đông người quá vậy? Đông đến mức chặn hết cả cổng lớn Vương phủ, tiếng người ồn ào như có cả trăm con vịt cùng kêu, Vương gia vậy mà vẫn chưa nổi giận sao? Gã xoay người xuống ngựa, thả chậm bước chân lẻn vào phủ từ cửa hông, tiếng người ồn ào bị bức tường viện nguy nga ngăn lại, trái ngược hoàn toàn với cảnh tượng bên ngoài, trong phủ yên tĩnh đến đáng sợ. Đám hạ nhân đều không thấy đâu, các cửa viện đều mở toang, khắp nơi còn lưu lại dấu vết bị lục soát. Kẻ nào mà dám cả gan động thổ trên đầu Thái Tuế thế này? Tất cả giác quan trên người gã đều kêu gào cảnh báo, thị vệ định xoay người bỏ chạy thì bỗng đâu xuất hiện hai binh sĩ mặc áo giáp giữ chặt vai gã, áp giải tới trước mặt một vị công tử áo đen, đôi tay dùng lực ép gã phải quỳ dưới đất. “Khởi bẩm Bệ hạ, người này hành tung khả nghi, đã bị bắt giữ, xin chờ Bệ hạ định đoạt!” “Thảo dân xin khấu kiến Bệ hạ!” Thị vệ dập trán xuống đất, trong đầu mơ màng nghĩ… Thì ra người dám giương oai trên đầu Thái Tuế chính là Thiên tử! Vương gia đã bị tịch thu tài sản rồi sao? Chỉ mong hoàng thượng có thể tha mạng cho họ, chừa lại cho những hạng làm công như gã một con đường sống… Đang nghĩ ngợi miên man, gã chợt nghe hoàng thượng lên tiếng hỏi: “Ngươi từ huyện nha về đây ư?” “Vâng.” Tên thị vệ lí nhí nói. Trong mắt hoàng thượng dường như có ý cười lướt qua: “Kể lại những gì ngươi đã thấy cho trẫm nghe.” Tên thị vệ mơ hồ nắm bắt được điều gì đó, gã nhớ gì kể nấy, từ chuyện có một công tử trẻ tuổi tuấn tú dẫn theo Giang Lệ Nương đến huyện nha đánh trống kêu oan, quậy đục nước trên công đường, cho đến cảnh tượng Dụ Vương thế tử bị đánh thê thảm, không bỏ sót một chi tiết nào, giống hệt một người thuyết thư trong trà lâu. Dung Tuyên gật đầu, sai người dẫn gã xuống, tạm thời giam giữ chung với đám hạ nhân khác. Trước lúc rời đi, tên thị vệ lén ngẩng đầu nhìn một cái, thấy Dụ Vương bị dây thừng trói chặt tay chân, vừa vùng vẫy vừa phát ra tiếng “ư ử”, trông chẳng khác nào con lợn béo chờ làm thịt vào mỗi dịp năm mới. Tên thị vệ lắc đầu, bước chân càng lúc càng nhanh, chỉ mong mau chóng thoát khỏi ánh mắt vừa phẫn nộ vừa nhục nhã của Dụ Vương. Bất luận thế nào đi chăng nữa, có thể giữ được mạng là tốt rồi. … Hoàng đế vi hành, khối u ác tính đã bén rễ nhiều năm là cha con Dụ Vương đã bị nhổ bỏ tận gốc, có lẽ đây chính là tin tức chấn động nhất trên mảnh đất này suốt gần trăm năm qua. Chỉ trong vòng một canh giờ ngắn ngủi, đã có vô số bá tánh cầm theo đơn kêu oan đến quỳ chật kín trước cổng Dụ Vương phủ. Những tội trạng mà hai cha con này phạm phải tính sơ sơ cũng phải hơn hai mươi điều, nào là chiếm đoạt ruộng đất, tàn hại lê dân, vơ vét của cải, chỉ cần tuỳ tiện lấy ra một tội cũng dư sức lấy mạng hai kẻ đó. Mức độ liên luỵ cũng rất rộng, có không ít quan viên bị cuốn vào vụ này, mọi việc đều cần phải cẩn trọng xử lý. Dung Tuyên bận rộn từ sáng sớm đến tận chiều tà, đến khi giẫm lên ánh hoàng hôn cuối ngày bước vào sân viện, hắn mới nhìn thấy Thẩm Hoài Thần đang thoải mái nằm dựa trên ghế bành, lim dim chợp mắt. Luồng gió ấm áp thổi qua làm lay động vạt áo, cuốn thoại bản đang úp trên mặt y cũng phát ra những tiếng sàn sạt. Dung Tuyên đặt gói giấy dầu lên chiếc bàn thấp bên cạnh rồi nhấc quyển sách lên, để lộ một vệt hồng nhạt in trên gò má. Dung Tuyên vươn đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve. Thẩm Hoài Thần cảm nhận được hơi ấm nên hé mắt, ngước lên nhìn đối phương. Trong mắt y vẫn mang theo cơn buồn ngủ, ướt át mềm mại, Dung Tuyên vô thức cúi người, đặt lên trán y một nụ hôn thật nhẹ. Thẩm Hoài Thần vừa đưa tay ra, Dung Tuyên liền ôm y vào lòng: “Đã ăn cơm chưa?” “Vẫn chưa, ta đang đợi ngươi.” Thẩm Hoài Thần nhanh tay cầm lấy gói giấy dầu, lập tức ngửi thấy mùi thơm phưng phức của đậu đỏ. Đó là món bánh do bá tánh địa phương làm tặng để bày tỏ lòng cảm kích, lúc này vẫn còn âm ấm. Hồng trần thế tục. Khói lửa nhân gian. Chẳng qua cũng chỉ là như thế.– Chính văn hoàn –
Khám phá thêm từ ꒰ঌAngel Anette໒꒱
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
